Văn phổ thông cấp 3

Nhà thơ Gamzatov từng viết: “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tưong lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”. Ý kiến khác lại nói: ‘‘Nếu không dám bước qua nổi buồn của quá khứ thì làm sao có thể đặt chân đến tương lai. Trình bày suy nghĩ của anh (chị) về những ý kiến trên

Nhà thơ Gamzatov từng viết: “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tưong lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”. Ý kiến khác lại nói: ‘‘Nếu không dám bước qua nổi buồn của quá khứ thì làm sao có thể đặt chân đến tương lai. Trình bày suy nghĩ của anh (chị) về những ý kiến trên

Bài làm

Đời người là một hành trình dài bất tận với những khát khao cháy bỏng hướng về một tương lai tươi sáng. Trên hành trình ấy, ai trong chúng ta cũng từng trải qua những năm tháng quá khứ với biết bao kỉ niệm đọng sâu vào kí ức. Quá khứ của một con người có thể đầy hạnh phúc nhưng cũng có thể ngập tràn thất bại, đau thương. Nói về thái độ của con người với quá khứ, nhà thơ Gamzatov từng viết: “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”. Ý kiến khác lại nói: “Nếu không dám bước qua nỗi buồn củ quá khứ thì làm sao có thể đặt chân đến tương lai”. Vậy còn bạn, bạn sẽ ứng xử như thế nào với quá khứ của chính mình?

Dòng chảy của thời gian luôn tuôn trào mạnh mẽ. Trong dòng chảy ấy, quá khứ là những điều đã xảy ra, trôi đi và không bao giờ lấy lại được. Tương lai là những điều chưa xảy ra, chất chứa bao điều nằm ngoài khả năng dự đoán của con người. Quá khứ lẫn lộn buồn vui, đắng cay hạnh phúc còn tương lai ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra? Từ lúc sinh ra, lớn lên cho đến khi trưởng thành, già yếu ai không có một quá khứ với vô vàn kỉ niệm. Đó là những năm tháng tuổi thơ êm đềm bên gia đình, bè bạn; đó là thời thanh niên sôi nổi với bao nhiêu hoài bão, ước mơ và còn bao nhiêu điều không thể nào quên in đậm trong kí ức.

Ý kiến thứ nhất khuyên con người một lối sống ân tình với quá khứ, kêu gọi mọi người cần phải biết trân trọng quá khứ, giữ gìn kỉ niệm. “Bắn vào quá khứ bi ng súng lục” là hành động gạt bỏ, quay lưng, thờ ơ với quá lom. “Tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác” là hậu quả nặng nề mà con người phải gánh chịu cho hành động vô ơn với quá khứ. So với đại bác, súng lục chỉ là một thứ vũ khí có sức công phá yếu. So với súng lục, đại bác lại có một sức công phá lớn lao. Mượn hai hình ảnh độc đáo này, nhà thơ Gamzatov muốn gửi gắm một lời nhắn nhủ ràng những kẻ quay lưng với quá khứ sẽ phải trả một cái giá vô cùng đắt trong tương lai, sẽ khó có thể nào đạt được thành công trong cuộc sống.

Ý kiến thứ hai khuyên con người nên dũng cảm đối diện, vượt lên những sai lầm, thất bại trong quá khứ để mạnh mẽ hơn trong hiện tại và vững bước hướng đến tương lai. Quá khứ của một đời người đâu chỉ có hạnh phúc huy hoàng mà còn chất chứa biết bao buồn đau, u ám. Nếu con người cứ mang nặng nỗi buồn của quá khứ, mãi day dứt với những sai lầm, thất bại trong quá khứ thì làm sao có thể tự tin bước tiếp trên hành trình cuộc sống.

Hai ý kiến khác nhau nhưng đều dạy cho con người cách sống để hướng đến tương lai tươi sáng, đồng thời đem đến cho ta những bài học nhân sinh sâu sắc. Quá khứ đã trôi qua nhưng không phải là vô nghĩa. Dầu kí ức là buồn hay vui, thương đau hay hạnh phúc, mồi chúng ta đều phải biết giữ gìn, trân trọng, nâng niu nó như là một phần quan trọng của cuộc đời ta. Thật bất hạnh cho những ai đánh mất quá khứ của mình vì đánh mất quá khứ sẽ không có nơi nương tựa để hướng đến tương lai, sẽ không có nơi ta hướng về mỗi khi cuộc đời gặp phải đau thương. Giẫm đạp lên quá khứ cũng có nghĩa là giẫm đạp lên chính cuộc đời ta. Do đó mỗi con người cần phải trân trọng quá khứ dẫu quá khứ ấy như thế nào đi chăng nữa. Nếu quá khứ là ánh sáng thì hãy lấy nó làm điểm tựa, tiếp tục hướng tới những điều tươi sáng hơn. Nếu quá khứ là bóng đêm thì hãy lấy nó làm bài học kinh nghiệm trên hành trình cuộc sống. Tôi từng nghe kể câu chuyện về một anh thanh niên sinh ra, lớn lên ở một vùng nông thôn nghèo khó. Lớn lên, anh ra thành phố lập nghiệp và đạt được những thành công vang dội. Khi đã giàu sang rồi người nông dân muốn từ bỏ quá khứ nghèo khổ của mình, không chịu thừa nhận mình lớn lên ở vùng quê nghèo khổ ấy. Anh xa lánh những người thân yêu ở quê mình. Gặp ai anh cũng nói dối ràng anh có một xuất thân giàu có. Đen khi thất bại trong sự nghiệp, ở thành phố ai cũng xa lánh anh. Lúc đó anh mới nhận ra rằng nơi duy nhất mà anh có thể trở về là vùng quê nghèo khổ kia. Những người “bắn vào quá khứ bằng súng lục” như anh sẽ không bao giờ có được niềm vui và hạnh phúc trong cuộc đời.

Đời người không ai có thể tránh được những sai lầm, thất bại trong quá khứ. Kí ức đôi khi là nỗi buồn đau thê thiết. Nếu con người cứ mang nặng mặc cảm sai lầm, thất bại; day dứt mãi về những buồn đau trong quá khứ thì sẽ không có đủ dũng khí, tự tin mà bước tiếp đến tương lai. Do đó cần phải biết gác sang một bên nỗi buồn của quá khứ đề tiếp tục sống, cống hiến trong cuộc đời tươi đẹp. Tuy nhiên, gác sang một bên quá khứ không có nghĩa là vứt bỏ hoàn toàn quá khứ. Quá khứ dù u ám, đen tối vẫn phải trân trọng. Chỉ có điều đừng để nỗi buồn của quá khứ cản bước chân ta. Hãy dũng cảm bước qua nó để bước tiếp trong cuộc đời. Có những vấp ngã là kinh nghiệm của đời người, là bước ngoặt để mình “thay da đổi thịt”. Bạn sẽ thành công khi biết vượt qua quá khứ buồn đau của mình, biết biến sai lầm. thất bại thành động lực cho riêng mình. Nước Nhật biét vượt lên một quá khứ sai lầm và thất bại trong chiến tranh mà trở thành một nước giàu mạnh. Nếu không vượt qua được nồi u uất trong quá khứ thì làm sao nhà thơ Huy Cận có thê tạo ra những vần thơ tươi sáng, lộng gió thời đại. Biết bao nhiêu con người vì dũng cảm đối diện, mạnh mẽ vượt lên nồi buồn của quá khử mà tạo nên được những thành công vang dội.

Hai ý kiến trên gửi gắm những triết lí nhân sinh cao đẹp. Chúng bổ sung cho nhau để đem cho chúng ta những bài học cuộc sống lớn lao, giúp ta hoàn thiện một lối sống đúng đắn. Nâng niu, trân trọng quá khứ là một lối sống đẹp. Nhưng người sống đẹp còn phải là người biết chắt lọc những bài học từ trong quá khứ, không mù quáng níu kéo quá khứ để rồi phải đánh mất hiện tại và tương lai. Đáng buồn là trong cuộc sống của chúng ta, bên cạnh những con người biết trân trọng quá khứ, biết lấy quá khứ làm động lực cho cuộc sống, vẫn còn không ít người khinh thường, muốn từ bỏ quá khứ hoặc không dám bước qua nỗi buồn của quá khứ để hướng tới tương lai. Đó là những cách sống sai lầm có thể khiến con người thất bại. Do đó, mỗi người chúng ta cần phải có một thái độ đúng đắn với quá khứ. Phải luôn luôn gìn giữ những kỉ niệm đã qua, đồng thời phải biết biến quá khứ thành động lực cho hành trình cuộc sống của mình.